Làm điều quan trọng là gì? Là khả năng nhìn thẳng vào thực tại, khách quan với thiệt hại nó gây ra nhưng quan trọng nhất là khả năng tự giải phóng khỏi hiện tại tiêu cực nếu nó xảy ra.
Năm 2018 trong chuyến đi công tác dài ngày ở châu Âu, trong đoàn có một cậu bạn mất hộ chiếu. Ai đã từng đi nước ngoài đều biết mất hộ chiếu phức tạp nhất trọng mọi thứ có thể mất. Cậu ấy lo lắng, cậu ấy hỏi mọi người cách giải quyết, làm mọi điều cần thiết để tìm lại, hỏi thủ tục để làm lại nếu mất hẳn. Action xong cậu ấy đi bơi. Bỏ lại sau lưng mối lo lắng cho những … người khác trong đoàn.
Sau này tôi hay nhớ đến câu chuyện rơi vãi dọc đường này.
Khi gặp chuyện không may đa số chúng ta sẽ bị hệ luỵ tâm lý lớn hơn bản chất sự việc diễn ra. Nghĩ nhiều về nó. Bàn nhiều về nó. Suy diễn nhiều về nó. Tôi nể cậu bạn trên. Cậu ấy đã nhanh chóng thoát khỏi hiện tại (mất hộ chiếu) và tiếp tục sống với hiện tại lúc đó với công việc cậu vẫn thường làm (đi bơi như các buổi chiều trước đó).
Đừng hiểu nhầm thoát khỏi hiện tại là trốn tránh nó. Hai ý này hoàn toàn khác nhau. Cậu ấy không trốn tránh thực tại là cậu đã mất hộ chiếu. Cậu biết cậu đang gặp rắc rối to. Cậu không nói tự trấn an: không sao đâu, mất thì làm lại. Một số người trong đoàn vỗ về cậu như vậy. Cậu đối diện với rắc rối & có các hành động để giải quyết (gọi điện, hỏi các giải pháp cần làm). Xong xuôi rồi đi bơi. Nghe có vẻ dễ. Vì khi đang lo lắng với thực tại, không nhiều người có tâm trạng giải trí. Cậu ấy làm được. Vì cậu đã giải phóng khỏi lo lắng đè nặng của hiện tại và tiếp tục sống với một hiện tại khác tích cực hơn.
Quá khứ là chuyện đã qua. Tương lai là chuyện chưa tới. Hiện tại mới có thật nên hãy sống hết mình với hiện tại.
Nhưng “Sống với hiện tại” như thế nào cho đúng quả thật không dễ dàng. Có những tức giận một lúc sau chúng ta ngộ ra rằng sao mình lại mất bình tĩnh ngu ngốc như vậy.
Có những bức xúc sau đó một thời gian chúng ta ngộ ra sao mình lại phí thời gian tự hành hạ mình vô lối như thế.
Có những lo lắng sau khi đã được giải quyết chúng ta mới ngộ ra mình đã phóng đại nó lên quá mức. Tức giận, bức xúc, lo lắng chúng ta chỉ ngộ ra ở thì quá khứ sau khi nó đã xảy ra. Chúng ta đã bị những cảm xúc tiêu cực này hành hạ thời điểm hiện tại. Có nghĩa chúng ta đã “sống với hiện tại”. Nhưng là một hiện tại tiêu cực.
Chẳng hay ho gì khi chúng ta sống hết mình với cảm xúc tiêu cực của hiện tại như vậy cả.
Nhận thức được sau khi mọi chuyện qua đi cũng là tốt rồi. Có nhiều người cả đời sống trong định kiến của những cảm xúc tiêu cực. Thật kinh khủng.
Nhưng nếu ngộ về hiện tại sớm hơn mới là chữ ngộ cần phải học. Làm điều quan trọng là gì? Là khả năng nhìn thẳng vào thực tại, khách quan với thiệt hại nó gây ra nhưng quan trọng nhất biết tách khỏi nó. Chính xác hơn là GIẢI PHÓNG bản thân khỏi nó.
Mỗi khi chúng ta còn mắc kẹt với cảm xúc của hiện tại tiêu cực, chúng ta không thể làm điều quan trọng.
Ngộ về giá trị của hiện tại. Là để làm điều quan trọng tích cực.
BrandSon

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here