“Thỉnh thoảng Ed MacLuckie quên bật đèn biển hiệu khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống. Hoặc ngoài sân còn vương vãi rác mà Ed nói anh không có thời gian nhặt. Những điều nhỏ nhặt đó dường như chẳng ảnh hưởng ai. Nhưng đối với tôi đó là sự sỉ nhục”.

“Kẻ thôn tính vĩ đại” Ray Kroc đã thổ lộ như vậy khi ông ấy chứng kiến một điều nhỏ nhặt vô hại chẳng ảnh hưởng đến ai.

Đúng là không bật đèn sớm & vài cọng rác bé tí chả ảnh hưởng đến ai. Nhưng ảnh hưởng đến cảm giác của bản thân. Và đó mới là điều quan trọng.

Tôi cho rằng biết “tự cảm thấy bị sỉ nhục” là một năng lực quý giá của lãnh đạo. Nó trở thành động lực và nỗi ảm ảnh trở nên tốt hơn, tốt hơn nữa từng tí một mỗi ngày của tổ chức họ dẫn dắt.

Cũng như câu nói làm một việc là làm tất cả, từ việc nhỏ nhất đến việc lớn nhất nếu ai đó nói bạn rằng việc nhỏ nhặt này đụng vô làm gì thì tôi nghĩ người đó khó mà thành công được. Hãy sống và làm việc tử tế không cần ở đâu xa mà là chính với bản thân bạn hãy là một người có trách nhiệm mọi lúc, mọi hoàn cảnh và tôi tin rằng một ngày nào đó bạn sẽ nhận lại thành quả xứng đáng.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here