Nếu mình được chọn lựa một từ mà có thể đưa ta đến 02 trạng thái đối lập giữa thiên đàng và địa ngục, khổ đau và hạnh phúc, đó là từ HIỂU. Có hiểu mới có thương, không hiểu dễ thành thương đau.

Từ nhỏ đã được học để hiểu biết, đến khi trưởng thành đi làm thì trường đời sẽ dạy để hiểu cuộc sống. Lúc này, ta đã có kiến thức và kinh nghiệm sống để giải quyết bất cứ vấn đề gì ta gặp phải.

Hiểu công việc là mất thời gian nhiều nhất. Có khi cả đời loanh quanh để hiểu công việc, hiểu kỹ bao nhiêu thì ta chủ động và tạo ra cơ hội thăng tiến trong sự nghiệp bấy nhiêu.
Nếu chịu khó, kiên trì thì dù ta có chậm thế nào rồi ta cũng hiểu công việc, nếu nhanh hơn ta có thể tiếp tục nghiên cứu để sáng tạo và dự đoán tương lai. Khi thành công ta sẽ trở thành một tấm gương cho người trẻ nói theo bởi sự hiểu biết, từng trải. Hoặc thất bại, ta vẫn còn dịp suy gẫm về thân phận đời người.

Hiểu gia đình, hiểu bạn bè là điều khó khăn nhất. Có ai mà không mong muốn mang được niềm vui và hạnh phúc cho gia đình và bạn bè? Nhưng ước mong đôi khi vẫn là mong ước, lận đận cả đời với bao phiền muộn, ân oán giữa ta với người cứ chồng chồng, lớp lớp theo năm tháng, nhiều lúc đổ thừa cho số phận để yên lòng.

Nhìn đâu cho xa, có khi người ở với ta cả đời có hiểu nhau đâu, bạn bè chơi với nhau chén tạc chén thù bao năm tháng, chỉ đụng một trận cho rõ thì mọi thứ thành hư vô. Mới hay, bao lần trúc bầu tâm sự chỉ để cho vui, chứ ta hiểu mấy về nhau?
Hiểu về ta là quan trọng nhất đời người. Bởi mọi thứ do ta mà nên, hiểu sai một li ta đã đi 1,6 km.

Từ nhỏ đến khi trưởng thành và qua bên kia dốc núi, ta luôn được tạo điều kiện và khuyến khích khám phá thể giới quanh ta: công việc, gia đình, bạn bè, xã hội, nền kinh tế, chính trị, khoa học… ta đã từng đôi lần ít nhiều khám phá, ta tạm gọi đó là thế giới bên ngoài ta.
Còn lại những gì thuộc về cảm xúc, thái độ, hành động, tâm hồn, tàng thức… là thế giới bên trong ta và ta biết rất ít về chúng hay ta không có nhiều kinh nghiệm về bản thân ta. Ta thường nhớ ta đã từng làm thế chứ ít khi nhớ tại sao ta làm thế, cái gì xãy ra rồi ta dễ nhớ, còn cội nguồn của nó ta ít quan tâm vì thấy không cần thiết?

Con người vẫn còn tranh luận cái nào quan trọng? bên trong hay bên ngoài? Nền giáo dục này hướng ta về đâu? Khám phá thế giới khoa học tiến nhanh như vũ bão này, hay chiêm nghiệm về những giá trị của con người?

Trong khi đó, rào cản lớn nhất xuất phát từ nhu cầu dựa trên khuynh hướng mỗi con người: hướng nội hay hướng ngoại? thích ở nhà hay ra đường? Whisky hay trà?
Osho đại khái: “thế giới này cho ta cả bên ngoài và bên trong, khoa học và tâm linh, tâm hồn và vật chất..ta đừng tự làm nghèo mình đi khi chỉ chọn một trong hai” khá rõ ràng. Chỉ có điều chọn sao cho đừng tham lam, lúc này lúc khác, hoặc ba phải.
Vì ta chỉ có kiến thức được dạy từ nhỏ đến kinh nghiệm khi trưởng thành. Vậy khi nào ta dùng kinh nghiệm? Và khi nào thì dùng kiến thức? Hoặc để giải quyết vấn đề của cuộc sống lúc nào ta dùng lý trí? Lúc nào thì nghe tiếng nói con tim mách bảo? Ai làm được như thế đó là người có hiểu biết. Thực tế thì hên xui. Hên thì trúng, xui thì đó là lý do chữ xin lỗi và cảm ơn hay được dùng.

Vậy Hiểu về mình có khó không? Quá khó, vì nó là 1 trong 3 bí ẩn lớn nhất của nhân loại sau vũ trụ và tôn giáo. Nhưng cũng may (chắc do vũ trụ sắp xếp?) vì quá khó nên không nhất thiết phải có giáo trình và đáp án. Ta chỉ cần dành thêm thời gian tìm hiểu trái tim mình để cân đối phần nào do ta đã dành phần lớn cuộc đời khám phá thế giới bên ngoài.
Về phần mình, đã lâu rồi tôi luôn mưu cầu đi tìm để Hiểu đúng con người mình, để nếu hiểu sai hy vọng phước đức ông bà vẫn còn kịp để sửa sai.

Theo diễn viên Chi Bảo

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here