Khi người ta dám đối mặt với những thương tích cũ, không còn lảng tránh, ngại ngần, sợ hãi; khi người ta nhìn thẳng vào những ung nhọt của đời sống mình với thái độ bình thản như viên bác sĩ nhìn máu thịt xương tủy, không gợn lên bất kỳ cảm xúc nào, ấy là khi người ta có thể tái sinh. Ấy là khi một quãng đời mới tinh khôi và trong khí quyển chứa đầy những thơ ngây, trong tim não đầy ước vọng và ngày và đêm và những khoảng thời gian trước mặt sinh sôi như cỏ mùa xuân. Không còn bất kỳ phiền chướng nào. Vượt qua, đi qua, băng qua, đi về ngày mới. Bằng dịu dàng và can đảm.

Sự hiện diện của thương tích trong một đoạn đời có khi như thể món quà tặng, dù chẳng muốn cũng phải nhận, và khi đã nhận, phải biết sử dụng. Không nên để một món quà trở nên vô ích. Vậy thì những vết thương, những ung nhọt cũ, những đau khổ triền miên những gập ghềnh chết người cũng phải được làm cho có ích. Chúng tồn tại để người ta biết mình đã yếu hèn, tệ hại, ngu ngốc, tham lam, hung hãn, kiêu mạn như thế nào.

Vào một buổi tối tháng Bảy âm lịch, trời nóng như rang, tôi nghĩ về những năm tháng cũ, có những kỷ niệm cũ vừa, có những ký ức cũ quá, tận kiếp nào chứ không phải chỉ mươi, hai mươi năm. Và tôi bỗng thấy mình bình thản không ngờ, thái độ bình thản này chẳng giống gì với sự vô tâm chai đá, mà bởi vì tôi nhận ra rằng cho dù được sống lại một lần nữa những khoảnh khắc ký ức kia, tôi rất khó để sống khác. Cũng vẫn tham lam, kiêu mạn, hung hãn, yếu hèn, ngu ngốc và tệ hại như thế thôi. Bởi đó là tôi của thời đó.
Của quá vãng đã trải.

Thế rồi ngày mai tôi sống với sinh mệnh ngày mai, với tính cách ngày mai, tôi thở hít thứ không khí của ngày mai, bầu khí quyển mới được bơm vào đầy thơ ngây đầy mơ ước. Nếu tôi chỉ sống thêm một ngày, thì đấy vẫn cứ là trọn vẹn một đời sống. Bởi tôi không ăn lại thức ăn của ngày cũ.

Trong vô vàn bộn bề chờ đón, tôi chọn một lối thênh thang, ở nơi đó cần nhiều dịu dàng và can đảm

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here